Saturday, 9 April 2011
Thursday, 7 April 2011
Chuyện bình thường số 1.
Thế là đã được 100 ngày.Tôi gọi đùa anh đó là ngày giỗ 49 ngày của hai đứa cộng lại.Anh chửi tôi gở mồm.Tôi ngoác mỏ cười.Chết thì có mẹ gì sợ,nhất là được chết chung.
Tôi thường hình dung về những lúc gần gũi thân mật của chúng tôi.Mùi hương của anh hẵng còn lây phây trên cổ áo,trên gấu quần,trên nếp nhăn của mắt tôi.Anh làm nảy hoa trên môi tôi cằn cỗi.Tôi không biết nói gì nữa,chỉ cái việc hình dung ra anh đang nằm trên đùi tôi,hình dung lại những đêm cuối năm lạnh buốt tôi luồng tay vào áo anh.. cũng đủ thấy hạnh phúc long lanh.
Tôi nghĩ là mình đã yêu.
Tôi bắt đầu quan tâm nhiều đến thần kinh của mình,vì tối nào anh không nhắn tin,gọi điện là đầu tôi như bị phóng hoả,chỉ suy diễn ra cái viễn cảnh anh với những đứa con gái lúc nào cũng rập rờn xung quanh cũng làm tôi khó chịu kinh người.Mọi thứ trong cuộc sống thường nhật của tôi bây giờ đều gợi nhớ đến anh vô biên.Tôi thấy anh hiện diện trong từng thớ tế bào mình.tôi luỵ quá chăng?Tôi ngu quá chăng?Mà,khi yêu thì ai chẳng ngu?
Có thể ngày mai tôi sẽ chia tay anh.Có thể anh không phải là Mr.Right của tôi.Có thể sau này nửa phần đời còn lại của tôi không phải là anh.nhưng có hề gì,vì hiện tại đây,vì ngay lúc này,anh là mọi thứ của tôi.
Yêu anh là chuyện bình thường,ấy mà cái việc nhớ anh lại không bình thường chút nào.
Tôi nhớ anh lắm.
Ngay cả khi anh đang ngồi kề bên,tôi cũng thấy nhớ anh.
Wednesday, 6 April 2011
the future is stupid.love is stupid.people are stupid.
bị cái truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp làm buồn,hay là ám ảnh.tình yêu mãi bất trắc như một phù du nổi trôi,tại sao phải đầy vỡ tan như thế?
niềm vui thì ít ỏi,vun vén không quá đôi bàn tay,mà nỗi buồn thì dựng thành dòng.kết luận đời thơ ngây theo cách khác.
bữa nay thiệt hoang vắng,tự nhiên đối diện với bao nhiêu tai ách,fukc,cảm giác không thở được,cứ bồn chồn,bồn chồn.ở một số thời điểm,con người ta đột nhiên thành nạn nhân của bao thứ ương ngạnh,đột nhiên yếu đuối một cách vô kháng.muốn quỵ luỵ tất cả,muốn mặc kệ tất cả,muốn buông bỏ tất cả.
lại nghĩ về cái thân phận tình yêu,cái thân phận quyết liệt đó mà cũng luỵ yếu đó.
buồn.
Tuesday, 5 April 2011
Quá hạ là tới thu.Thu sang đông lại tới.Bốn mùa tuần hoàn như nhịp thở của đất trời,như vòng luân hồi chuyển tiếp của thời gian.
Lập đông.Một mùa đông nữa lại phủ xuống thành phố những cơn gió se se,lành lạnh,đủ để những cặp nhân tình gần nhau hơn.Cái se sắc của những ngày cuối năm tràn ngập trên khắp nẻo đường.Phố xá như sặc sỡ hơn bởi những chiếc áo khoác tránh gió nhiều màu sắc.Những cô em lúng liếng má đỏ môi hồng,mấy đứa trẻ chạy loăng quoăng chơi đùa quanh công viên một chiều cả gió..Thành phố của em vào đông rồi,đẹp gấp vạn lần hơn.
Thế thì em lấy cớ gì để khước từ niềm vui được vùi mình vào chiếc áo len mà xuýt xoa "lạnh quá,lạnh quá".Em lấy cớ gì để không thả bộ xuống phố vào một tối mùa đông gió thổi tung cả tóc.Em lấy cớ gì để chối từ một mùa đông nữa chứ?Mùa về đẹp thế kia mà.Vậy đó,trong em tràn ngập nỗi sướng vui run rẩy đón chào mùa mới,nhưng hình như niềm vui ấy không viên mãn,không trọn vẹn,vì mùa đông này không có anh.
"Nhiều chàng trai đi qua đời tôi,họ hỏi tôi có yêu họ không,nhưng tôi nhớ mãi người không bao giờ hỏi".Trong đầu em lại ẩn hiện câu thoại của một bộ phim xem cách đây đã lâu,bỗng đồng vọng lại như một bóng hình in mờ trên vách tường đêm đông.Hình như anh chưa bao giờ hỏi em rằng em có yêu anh không.Trong những phút giây xao động nhất,khi anh rốt ráo hôn lên đôi mắt em,khi anh cầm nhẹ tay em,khi anh ngửi khẽ tóc em,anh cũng không hỏi.Nhưng lúc ấy em xác tính rằng có ngố lắm mới hỏi người mình xem có yêu mình không,vì qua ánh nhìn ấy,qua cử chỉ ấy,qua lời nói ấy..cũng đủ để anh biết em yêu anh biết chừng nào.
Những đốt ngón tay tấy lên vì ngọn gió sắc se.Má hồng ánh lên vì cái lạnh chênh chao của một mùa cóng lạnh.Nhưng có cái lạnh nào sánh được với cái lạnh của băng ghế trống khi chiều nay,anh không còn ngồi bên.
Lập đông.Một mùa đông nữa lại phủ xuống thành phố những cơn gió se se,lành lạnh,đủ để những cặp nhân tình gần nhau hơn.Cái se sắc của những ngày cuối năm tràn ngập trên khắp nẻo đường.Phố xá như sặc sỡ hơn bởi những chiếc áo khoác tránh gió nhiều màu sắc.Những cô em lúng liếng má đỏ môi hồng,mấy đứa trẻ chạy loăng quoăng chơi đùa quanh công viên một chiều cả gió..Thành phố của em vào đông rồi,đẹp gấp vạn lần hơn.
Thế thì em lấy cớ gì để khước từ niềm vui được vùi mình vào chiếc áo len mà xuýt xoa "lạnh quá,lạnh quá".Em lấy cớ gì để không thả bộ xuống phố vào một tối mùa đông gió thổi tung cả tóc.Em lấy cớ gì để chối từ một mùa đông nữa chứ?Mùa về đẹp thế kia mà.Vậy đó,trong em tràn ngập nỗi sướng vui run rẩy đón chào mùa mới,nhưng hình như niềm vui ấy không viên mãn,không trọn vẹn,vì mùa đông này không có anh.
"Nhiều chàng trai đi qua đời tôi,họ hỏi tôi có yêu họ không,nhưng tôi nhớ mãi người không bao giờ hỏi".Trong đầu em lại ẩn hiện câu thoại của một bộ phim xem cách đây đã lâu,bỗng đồng vọng lại như một bóng hình in mờ trên vách tường đêm đông.Hình như anh chưa bao giờ hỏi em rằng em có yêu anh không.Trong những phút giây xao động nhất,khi anh rốt ráo hôn lên đôi mắt em,khi anh cầm nhẹ tay em,khi anh ngửi khẽ tóc em,anh cũng không hỏi.Nhưng lúc ấy em xác tính rằng có ngố lắm mới hỏi người mình xem có yêu mình không,vì qua ánh nhìn ấy,qua cử chỉ ấy,qua lời nói ấy..cũng đủ để anh biết em yêu anh biết chừng nào.
Những đốt ngón tay tấy lên vì ngọn gió sắc se.Má hồng ánh lên vì cái lạnh chênh chao của một mùa cóng lạnh.Nhưng có cái lạnh nào sánh được với cái lạnh của băng ghế trống khi chiều nay,anh không còn ngồi bên.
midnight psycho.
Thế nào nhỉ
phải làm sao
khi lỡ hoài cái hẹn
khi bóng tối dâng đầy
áo len
đêm nay mỏng
như mắt người tình xa.
Thế sao đây
con đường trập trùng đèn điện
mắt xa lơ mắt
mùa đông mướt mải
đi là quên
thế nên
đừng đi.
Monday, 4 April 2011
Sunday, 3 April 2011
Bohemian love.
Oh, how the birds awake before me?
They beat me every morning rise.
And now I’m lucky if I get a wink in,
Because there’s something on my mind.
I miss your face.
I miss the places that I once knew,
I don’t like this space.
This absent lays with insomnia.
I’m caught in bohemian love,
Bohemian love.
What happened to sleepy, humner?
Who slept all day?
Bohemian love.
What happened to lazy, humner?
Who let the sunlight waste away?
What happened to brave bold courageous?
Humner, who was never afraid?
What happened to her?
Oh, what happened to me?
So back to my sleep,
I’m tossing and turning.
My appearance is cheap.
My daytime is small eyes and yawning.
Look at the bright side,
I don’t have to make my bed in the morning.
Everytime I gaze at my pillow I cry.
What happened to sleepy, humner?
Who slept all day?
Bohemian love.
What happened to lazy, humner?
Who let that sunlight waste away?
What happened to brave bold courageous?
Humner, who was never afraid?
What happened to her?
Oh, what happened to me?
Saturday, 2 April 2011
S.O
Sometimes I feel like there’s a hole inside of me, an emptiness that at times seems to burn. I think if you lifted my heart to your ear, you could probably hear the ocean. I have this dream of being whole. Of not going to sleep each night wanting. But still sometimes, when the wind is warm or the crickets sing, I dream of a love that even time will lie die down and be still for. I just want someone to love me. I want to be seen. I don’t know. Maybe I had my happiness. I don’t want to believe it, but there is no man, only that moon.
Friday, 1 April 2011
cũng như đời,đường hai nẻo xuống lên.
Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
đen và đỏ là hai màu rồi đó
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên
Người con gái hôm nay mặc quần trắng
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh
Người con gái hôm nay mặc quần tím
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
vàng và tím là hai màu mỉm miệng
mím môi cười và chúm chím nhe răng
Người con gái hôm nay mặc quần rách
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
lành và rách đều vô cùng trong sạch
bởi vì là lành rách cũng long lanh
Người con gái mặc quần-Bùi Giáng.
Hát theo người đi trên phố.
Abruptly i have an urge to write more today.Everytime my heart starts to ache,i let myself steep in words.I want to write down everything that's dancing chaotically in my head.I'm desperate to get rid of a bunch of random thoughts attacking me.All i do are like a way to release a fucking burden,but then it's me,yes it's always me who's in full rebellion against my own mind.Chaos seems to be a long lost friend of mine.
How weird feelings of human being are.
Buy me red roses with black leaves,someone.
Subscribe to:
Posts (Atom)
About Me
Exploring the world.
- мαdиәss
- young mind
- yay aera:Brooklyn edition
- Women reading
- when the sea meets the sky
- What do girls want?A heart to haunt.
- Warm Place
- VMC
- Vintage style
- Viktor Vauthier
- Vietnam Critics Community.
- viedbi
- Tung H
- Trác-Thuý-Miêu
- Trang Lys
- The public diary
- The melting pot.
- the fabric of my life.
- The Boy Least Likely To
- The Bliss Journey
- The Always Opionated Me
- Telegraph/Film
- Sweet Sunday Mornings
- Suicide Blondie
- Style Rookie
- Strange form of life (Collage)
- Song bird serenade
- Sonata
- Soi
- Sing in me,Muse.
- Silent musing
- She's not empty at all.She's Crystalline
- Sea songs
- Sad Poems
- RWO
- Ricor photographer.
- Read 'em and weep
- Ramblings
- quotes
- Quote me on it
- Quach Hien
- Pretty books
- pinktentacle
- Phoebeloomes
- paintings
- Our Secrect Dialogues in My Head
- oh restore this crack so
- Nonsense society.
- Nicolas see
- Nhị Linh
- Nha Thuyen
- Napalm dreaming
- My dreams gave me away
- movies and music UK.
- Minaaj
- mills
- Lyssa Humana
- Lucacampri
- lovely peppa
- Long Pause
- Londie
- Lines on the corners of tears.
- lines and colors
- lines and colors
- Like2chat
- life is a puzzle
- letters and secrets
- Leonard Greco
- Le fashion
- la douleur exquise
- L'Amante Inachevée
- Karin Elizabeth
- Julia
- Jeff Buckley
- Ita est.
- It's better than bad
- Invisible stories
- Insert creative blog title.
- Infinitus
- In bed with books.
- i fall asleep dying
- hedi slimane diary
- hard feelings
- Hallucinations of a Kitten
- greenback
- graveyard dirt
- Goldmund
- giulio rojer ghirardi
- Further down the nest
- Foreign poems
- fashion pictures
- Farewell my concubine
- fancy tree house
- Even a muse needs a muse
- el bosquejo
- dusk till dawn
- Dropping knowledge.
- drawn
- Desperation of wolves
- Death becomes her
- Danh Quy
- Damn interesting
- Cocaine Princess
- Catch fire
- Bùi Ngọc Tấn
- Burning of the midnight lamp.
- bring the wolrd with you.
- Book Binge
- Bloody Oath
- black orchid
- Behold...The blogtopus
- beauty that moves
- attwighlight blog
- Asleep on my feet
- Asian news.
- Art v Empire
- an ambtious project collapsing
- All is violent.All is bright
- Ak The Je Fe
- A true life adventure of a violence girl
- A heartbreaking work
- .
Jeff Bridges.
I hunger for your sleek laugh, your hands the color of a savage harvest,hunger for the pale stones of your fingernails, I want to eat your skin like a whole almond.
It's a hard warm place of mystery, touch it, but can't hold it
i cat you.
Locking rhythms to the beat of her heart, changing woman into life.She has danced into the danger zone, when a dancer becomes a dance.


















































