Showing posts with label hình như không có ai. Show all posts
Showing posts with label hình như không có ai. Show all posts

Monday, 16 August 2010

# complication 2:The day has started with tears from heaven.











1.I was up too early this morning.Actually i hadn't slept.I kept tossing and turning in the bed the whole night.I look horrible these days indeed.I myself can't realize my goddamn face anymore.So frustrated.
2.I keep thinking about what if i locked myself  in bedroom and never came out.Would anyone care?Guess noone cares.I knew the answer so just don't let it slip out of your mouths.
3.Well,i started crying while I was riding home alone last night.Tears slid down my face in beads underneath my glasses.Some days I feel immensely alone and incapable of being loved, and I think that’s normal for a teenager but a bigger part of me hopes to God it is.
4.Cut cut cut cut cut cut.That's all i need.Well if you've followed my former blogspot,yes i had another one while running this one,you'll know what i mean.
5.It's been raining so heavily.The sky gets darker and the road gets wetter.Don't know how to fix my emotions in a goddamn grey day like today.I drink too much coffee.I'm too fucked up.
6.It's 8 in the morning and i'm hitting the sack now.Weird huh.

Saturday, 24 July 2010

lúc nhớ thì ai mà chả giống nhau.




Nhặt trên gối sợi tóc
ngắt lại kỷ niệm một nhánh đen

Giường chiếu thênh thang

Tiếng chim gì không rõ
thưa thớt trong mưa
Feeling Blues
nghe chật quá

Chẳng thấy mặt trời
Nhiều khi đơn độc
muốn thức dậy ở cõi khác
hình dung một nụ cười
đưa sợi tóc lên ngậm miệng
cũng đỡ nhớ niềm vui

12-6-1997 

Buổi sáng-Phan Huyền Thư.

Thursday, 15 July 2010

the crowd.


Tôi ngồi tựa cằm lên tay,áp má vào cửa kính taxi,trông xa ra ngoài đường phố lục tục đông đúc,như muốn nứt ra vì đông.Tôi ngồi tư thế ấy thật lâu,những đôi mắt chạy ngang dòm tôi tò mò,họ không nghĩ trên đời này lại có đứa con gái nào buồn đến thế.Hôm nay tôi buồn đến vậy đó,buồn đến nỗi để mặc cho người ta thấy cả cái sự buồn của tôi,trần truồng,trùng trục,thường tình.Nhi nữ bao giờ chẳng thường tình,vì nhi nữ có bao giờ hết buồn.

when sadness meets depression.



khóc giờ nào mà chả được.
ngủ.

Friday, 25 June 2010

Go down with me,baby?

I'm pretty gray today.Words are numb and lips are zipped.I don't know what the heck happen to me these days.I feel so down.

Saturday, 19 June 2010

Khiếp đi được.


Tôi nói về nỗi cô đơn bộ tịch và lơi lả phát khiếp đi được.Tôi vẫn cứ thích mình trông cô đơn như thế.Ngồi trong lớp học hay bị cô giáo mắng là không tập trung bài giảng mà lơ lơ ở đâu mặc dù mình thì đang siêu tập trung đó chứ.Đang ngồi bạn vỗ vai đánh bộp hỏi sao trông buồn thế dù mình thì đang khấp khởi lắm chứ.Thế là rõ rồi,bộ dạng của mình thì thích hợp cho sự cô đơn.Thế là bấy nay mình không thôi tỏ ra cô đơn,đơn giản vì cái ngữ cô đơn nghe cool khiếp đi được.

Những ngày giả vờ cô đơn thế là xa.Nỗi cô đơn thực sự thì đã ngạo nghễ chễm chệ chắn đường.Lần cô đơn thiệt này quả là khiếp đi được.Bây giờ thì cô đơn lắm rồi.Cô đơn thực sự,thực thực sự.
Cô đơn vì lẽ không ai thấy được nỗi cô đơn của mình.Cô đơn vì giọng nói mình bỗng lạc lõng,lạc điệu và lạc nhịp một cách đáng thương giữa những tiết tấu vội vã của hằng đống giọng nói đang vỗ vã vào không gian.Cô đơn vì hay bị móc nhiếc mà không biết phản ứng ra sao,người ta thường giỏi giang trong khoảng làm cho người khác rơi vào cô đơn mà.Ôi,mình cô đơn bà cố chứ chẳng chơi.

Thế là một ngày dài não nùng,dài lấm lem,dài thiểu năng,dài khốn đốn lại trôi qua.Cứ tưởng tượng về bức tường lốm đốm ánh sáng,lốm đốm ảnh trắng đen nằm lung tung,lốm đốm nỗi cô đơn thường trực,lại thấy mình cô đơn đến lạ.Ơ cái nỗi cô đơn này,nó làm mình khóc cả ra ti tỉ biểu bì của cùng cực và tủi thân.Ơ hơ là cô đơn.

Tôi không còn ý thức được nữa về sự cô đơn.Nó thấm đẫm từng tế bào,từng thớ da mớ thịt trong tôi.Có lạ không khi tuổi trẻ,vầng,cái tuổi trẻ đặc sệt sắc xuân này của tôi cứ long đong mãi cái vầng cô đơn.Nước mắt trở thành phương tiện bày tỏ nụ cười.Nỗi cô đơn thành ngôn ngữ giao tiếp.Tôi làm biếng trò chuyện,làm biếng trả lời,làm biếng cả nhìn đáp một cái nhìn của người quen.Tôi chỉ mỉm cười,cái cười nhênh nhếch bố láo,bạn ơi,ấy là khi tôi cô đơn lắm rồi.

Tôi bắt mình nhớ những thứ còn không nên tồn tại.Tôi nhớ tối hôm trước ngày thi tốt nghiệp,ba tôi cho tôi ăn hai cái tát trời giáng,mà tới tận hôm nay,18 tuổi,tôi mới được nếm qua.Giá ba tôi cho tôi ăn tát sớm hơn,13,14,15,16..hay đại loại là khi tôi còn chưa ý thức được một cái tát thì nó đau,cả nội tại lẫn bên ngoài như thế nào,thì tôi chẳng cô đơn đến thế.Tôi thấy mẹ tôi vật vã như mất trí,điên cuồng làm tôi sợ run người.Tôi muốn tát cho mẹ tôi một cái thật điếng,nghe bất hiếu nhỉ,nhưng lúc ấy tôi sợ mẹ tôi điên,mà mẹ tôi điên rồi thì tôi lại cô đơn.Sợ khiếp đi được.Tôi nhớ bạn tôi đã nhìn tôi như t hế nào khi tôi bị cái này cái kia,như thể tôi đáng bị quẳng vào góc xa nhất,khuất nhất,tối nhất,nhiều chuột bọ nhất của nỗi cô đơn.Bạn ơi,thực sự thì tôi đã rất cô đơn,vui chưa?Tôi còn nhớ cả những buổi sáng thức dậy,trời thì trong mà mây thì quang,mèo kêu meo meo vươn vai ưỡn ngực,tiếng kéo cửa kĩu cà kĩu kịt nghe vui phát khiếp,và tôi thì đang trong toilet,rửa mặt bằng nước mắt.PS Trà xanh thơm bỏ mẹ mà tôi thì cứ thấy nó mặn chan mặn chát.Tôi cô đơn phát khiếp.

Nỗi cô đơn làm tôi không muốn ở nhà nhiều.Tôi có quá nhiều điều cất giấu,cất giấu những thứ kín thầm cá nhân và cả những sự thật mà mọi người đơn thuần là phải biết.Tôi sợ khi những sự thật được phát giác,tôi không ứng biến kịp,tôi lại cô đơn thì khiếp lắm.Ở nhà làm tôi phát điên,tiếng mưa dội ngược vào cửa sổ buổi chiều giông to gió dật làm tôi phát điên,con mèo hang xóm meo meo buổi đêm mỗi mùa động dục làm tôi phát điên,và đối diện,xử lí,giải quyết cái nỗi cô đơn cố hữu kia làm tôi phát điên hơn cả.Ở nhà thì buồn lắm,mà buồn thì luôn tỉ lệ thuận với nỗi cô đơn.Hôm qua nhắn tin cho Panh,la buồn quá,nhưng Panh à,thật ra là tối qua tao cô đơn khiếp đi được.Tao vừa xem đá banh vừa khóc inh,xong vỗ đùi đành đạch chửi cái thằng rooney sao không móc sung ra bắn tan xác bọn Algieria đi,bực quá tao khóc một hơi nữa,leo lên giường và ngủ một giấc thẳng tắp lự.Ngủ cho hết cô đơn.

Cô đơn thì chán lắm,nhưng vẫn cứ phải cô đơn vì ban đầu mình nhỡ giả vờ cô đơn.Biết sao đây.

Chet Baker hát Almost blue cô đơn khiếp đi được.

Saturday, 29 May 2010

Broken-hearted kid.



Tháng 5,bầu trời chằng chịt những vết dao lam.Tôi bỗng thấy mình trầm tư và u hoài hơn hết thảy những gương mặt của vạn vật ngoài kia.Một kiểu tự dằn vặt.
Đọc Lê Đạt,Dương Tường nhiều hơn,tìm thấy trong đó những ẩn ức không thể vỡ vang bằng lời.Có những thứ chỉ có thể giải quyết bằng thơ,và bằng việc đọc thơ.
Nỗi buồn bành trướng.Tự thấy mình là một người trẻ thừa thải với những dự cảm không mong.
Vừa nhạt vừa nhảm.

Thursday, 27 May 2010

Don't ask.





The electricity was cut off for hours.I couldn't stand the heat,so i've made up my mind to go for a walk.The wind stood still and everything around me seemed to be a blur in the very heat.My mind was wandering when my feet kept moving forward.
All of sudden,the conversation between my literature teacher and me was so clear that i remembered every details.I remembered she talked a lot about me,about my personality and my way of living.Rarely had i known a person who knew me so well like she did.She said i was like a swamp-closed,dark,dank.Sounds not very inviting i know.I myself know that i'm sad,filled with fear and often closed to new experience."What a dreary sadness not to be open .Life is full of joy and all you have to do,kid,is open your heart,give a bit then you'll reveive a lot."Can you imagine what was my expression at that time?I smiled.A smile which i was makin an effort to wear on my face.I find it impossible to act as if nothing's wrong though everything she said was totally right.I can't live a life which i always play a happy role.Being enjoyable,content even when i'm in greatly bad mood or sinking in deep sadness is not what i usually do.I don't want to play pretending.And the truth is,the unhappiness seems to follow me everywhere.
Today is the day when i don't believe in anything she's said,anything sweet,happy and worth living in this life.
Today is the day when faith in my heart just slips away.
Today is the day when i'm fucking depressed.
Why do people never forgive my mistakes and rarely remember that i've made efforts to live right and to the fullest?

28/5.

Thursday, 13 May 2010

Lắng nghe tiếng mưa.




Trong vũ trụ, quê hương rộng lớn của chúng ta, một giọt nước cũng không thể mất đi. Thế nên nỗi buồn của em cũng không thể mất đi.
Đêm qua em kể chuyện của em như thế này:
Em đã từng là trộm cướp. Những năm ấy em nhảy lên xe lửa chở hàng lúc xe đang chạy, còn chậm vì vừa rời ga. Em cắt giây ràng, ném các bao hàng xuống đất. Đồng bọn em chờ sẵn, vác các bao ấy chạy đi. Chúng nó đã bỏ sẵn gạch đá trong túi, ai trông thấy rượt theo thì lấy đá ném.
Không, câu chuyện của em bắt đầu trước những năm trộm cướp đó.
Năm ấy em 16 tuổi, là anh cả trong một gia đình đông anh em. Cha em bệnh, nằm một chỗ. Hồi cách mạng vào, gia đình em bị đánh tư sản, lại kiếm đường làm ăn, lại bị đánh, tổng cộng là năm lần. Tới lúc ấy thì gia đình em kiệt quệ, nghèo không có gì ăn. Trong lúc đang khổ như vậy, mẹ lại bị ung thư, thời ấy không biết làm sao chữa. Em 16 tuổi đầu phải bương chải kiếm cơm, bao cực khổ ê chề. Mẹ em nói với em, cha mày đã nằm đó cho các con nuôi, bây giờ thêm mẹ nữa, làm sao gia đình vượt qua được. Mẹ em nhờ em đi mua thuốc ngủ, người ta không chịu bán một lúc nhiều cho đâu, phải mua mỗi nơi vài viên, dồn lại làm sao uống đủ chết. Em mang thuốc về. Em khóc. Mẹ em nói mẹ hứa sẽ không uống những viên thuốc đó, chỉ mua để sẵn bên người cho an tâm thôi, ngày nào mẹ không chịu nỗi cơn đau đớn.
Nhưng rồi đêm hôm ấy cũng đến. Lúc 11 giờ, mẹ uống thuốc, không nói cho ai biết. Thường thì người ta uống thuốc ngủ rồi thì ngủ luôn không dậy nữa. Không biết sao mẹ ngủ, đến 12 giờ mẹ lại tỉnh. Mẹ gọi em vào, dặn dò chuyện nhà, rồi mới chết.
Một giọt nước cũng không mất đi được. Trong cuộc đời dài còn lại, từ hôm đó và mãi mãi về sao, em làm sao, làm sao cho nỗi buồn đó chưa bao giờ xảy ra bây giờ.
Giọt nước không mất đi được, nhưng nó có thể chuyển hóa. Một giọt nước mắt có thể rơi xuống thành mây, mây có thể ở trên ngàn hay bay qua đại dương. Nỗi buồn của em không thể mất, nhưng nó có thể thành một giọt mưa, phải không?
Điều đó chỉ có một mình em biết. Em biết rồi, cũng không thể nói cho tôi nghe.
Có khi mưa rơi vào ban đêm. Từ ngày biết chuyện của em, tôi lắng nghe mưa kỹ càng hơn, nếu tôi tình cờ thức giấc.

Đoàn Minh Phượng.

Thursday, 6 May 2010

By the freaking way,







Time marches on.Everything's gone so fast.I don't even notice what's left,exactly,on my hand in the end.People keep changing.Things are not the same.The only thing's stayed the same through and through is my sodding silly soul.Standing in the middle of the stream is never a comfortable feeling.Never.

By the freaking way,i'm upset today.

Monday, 3 May 2010





There was a moment i thought you would care..

Jeff Bridges.

Jeff Bridges.

I hunger for your sleek laugh, your hands the color of a savage harvest,hunger for the pale stones of your fingernails, I want to eat your skin like a whole almond.

It's a hard warm place of mystery, touch it, but can't hold it

i cat you.

Locking rhythms to the beat of her heart, changing woman into life.She has danced into the danger zone, when a dancer becomes a dance.